Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

BỜ VAI NGHIÊNG NẮNG

- Bạn của dì là chúa ba xạo, tương lai sẽ làm thầy bói. Sáng hôm qua người ta ở nhà, vả lại Đông
không có quen với ai đằng Lê Ngọc Hân hết.
- Không tin, nhỏ bạn dì thấy rõ ràng. Chẳng lẽ nó đi nói dối.
- Nhỏ bạn dì là ai, dì có nhiều bạn thấy mồ, ai mà biết được.
- Nó yêu cầu giấu tên.
Tôi điều tra:
- Có đến đây lần nào chưa?
- Chưa.
- Dì bảo cô bé ấy nghỉ học đi, về ra chợ trải chiếc chiếu, mua một bộ bài tây rồi làm thầy bói kiếm ăn.
Dì cười:
- Con gái ai đi làm thầy bói. Đông định lảng chuyện hả?
- Chứ biết làm gì bây giờ, Đông có nói gì dì cũng không tin.
- Đông giấu.
- Có nói ngay, không giấu.
- Hôm qua Đông ở nhà thật hả - Dì Hạnh nghi ngờ.
- Thật, lúc dì về gặp Đông trước cổng, bộ không nhớ sao?
- Đông về nhà trước chứ bộ.
Tôi ngó dì Hạnh cười nói:
- Dì đa nghi như Tào Tháo. Đã bảo không là không, Đông có quen với ai đằng Lê Ngọc Hân đâu mà
nói đón với đưa.
Dì Hạnh nhìn ra đỉnh cây còn tôi nhìn những sợi tóc của dì, những sợi tóc mai non nớt kỳ diệu đó đã
làm hồn tôi lâng lâng trong một nỗi xúc động. Đôi mắt dì trong đen như hai hạt huyền. Tôi tưởng đâu
hàng nhạc ngựa bên ngoài cùng ngả nghiêng theo mắt dì nhìn, tiếng reo của nó ngưng bặt vì tóc dì thơm
ngất trong gió, và màu hoa của nó nở rực rỡ trong đôi mắt dì. Bỗng dì Hạnh bật cười:
- Chiều nay nhỏ bạn dì tới chơi, Đông có muốn đối chứng không?
- Sẵn sàng.
- Nhỏ bạn dì dữ lắm à, cái miệng của nó lanh lắm, Đông cãi không lại đâu.
- Ăn nhằm gì, Đông chả sợ con gái. Bạn của dì lại càng dễ bắt nạt hơn.
- Nói ngon lắm, chừng gặp Đông sẽ lánh mặt giả vờ bận học bài này nọ rồi chuồn ra phố ở mãi đến tối
mới chịu về. Cái quán cà phê gì ngoài bờ sông đang chờ Đông với một chiếc ghế trống đó.
Tôi đỏ mặt cãi:
- Rồi dì xem. Bạn dì có lớn hơn dì không?
- Nó bằng tuổi dì, xinh nhất lớp.
- Nhưng không xinh hơn dì đâu. Dì xinh nhất lớp, nhất trường, nhất tỉnh lỵ.
- Dì Hạnh ngượng ngùng trước câu nịnh nọt hoa hoè của tôi. Nhưng quả thật, tôi không nịnh dì chút nào
hết. Dì cười nói:
- Dì không có tiền đâu nhé, nịnh dì chỉ uổng công thôi.
- Ai thèm nịnh.
- Như vậy có nghĩa là Đông nói thật à?
- Sự thật.
- Dì xấu như con nhỏ Lọ Lem.
- Con nhỏ Lọ Lem về sau đội lốt thành một nàng công chúa đẹp mê hồn.
- Dì mang cái lốt xấu xí suốt đời.
- Mai mốt Đông mua tặng dì một chiếc gương soi. Dì sẽ tin lời Đông nói. Bạn Đông đứa nào cũng nói
như thế. Có đứa còn "mê" dì nữa đấy.
- Bạn của Đông là những ai?
Hầu hết, nói tên dì cũng không biết đâu.
Dì Hạnh đỏ mặt, chớp mắt mấy cái. Bây giờ tôi biết dì đang cố ý hướng mắt ra đỉnh cây nhạc ngựa.
Tôi càng trêu dì:
- Trong đám bạn của Đông có một đứa đang hấp hối.
- Bệnh nặng hả?
- Ừ, nó bệnh sắp chết, nhưng lại không chịu vào bệnh viện.
- Sao kỳ vậy, bệnh nặng phải vào bệnh viện cho người ta chữa chứ.
- Nhưng bệnh này lại không trị được, thế mới khổ.
Dì Hạnh ngây thơ:
- Bệnh nan y à?
- Hơn thế nữa.
- Rồi ở nhà đành bó tay sao?
- Bó tay là cái chắc.
Dì Hạnh lo lắng hỏi:
- Người bạn của Đông tên gì, nhà ở đường nào?
- Nó ở bên kia sông. Mỗi ngày đi học phải qua một chuyến bắc. Nó nghỉ học rồi, chờ ngày mặc áo
mới.
- Nghỉ học chờ ngày mặc áo mới. Gì kỳ vậy?
- Dì không biếtt áo mới à?
- Nếu đã biết dì không hỏi.
Đông cười phá lên:
- Đó là chiếc quan tài đấy. Áo sơmi gỗ. Hay là sơmi Tobia. Nó sẽ chết.
Dì Hạnh lườm Đông:
- Người ta bệnh nặng sắp chết mà Đông nỡ đùa.
- Tại nó chứ bộ.
- Bệnh là một điều bất hạnh, không ai muốn thế bao giờ cả. Đông đừng nói như vậy. Nếu trường hợp
Đông bệnh, Đông có muốn như thế không?
- Muốn, bệnh này “đã đời” lắm. Không đau nhức, không ho hen, chỉ buồn thôi, buồn nhè nhẹ, nhớ bâng
khuâng, nghe mùa thu chết, rơi theo lá vàng…
Dì Hạnh ngẩn ngơ không hiểu gì cả. Đông càng cười, càng cố ý trêu dì. Một lúc dì có vẻ giận:
- Đông hôm nay làm tàng quá.
- Dì có muốn biết bệnh của thằng bạn bất hạnh đó không.
- Một chứng bệnh ghê gớm lắm phải không.
- Nói ra dì sẽ đầy lòng thương cảm mà té xỉu mất. Và dĩ nhiên, đó phải là một chứng bệnh ghê gớm.
- Nói dì nghe.
- Đó là bệnh tương tư, nó tương tư dì rồi đó.
Dì Hạnh đỏ mặt. Tôi đoán dì vừa giận, vừa ngạc nhiên và ngượng ngùng. Tôi ngó dì, tỉnh bơ:
- Chỉ có dì mới cứu nó nổi, không thì nó đi đứt cuộc đợi
- Đông còn đùa nữa à?
Dì trừng mắt nhìn tôi, chưa bao giờ dì tỏ vẻ giận dữ với tôi như thế. Đôi mắt dì trong lúc giận càng
làm cho tôi điêu đứng. Tôi muốn mềm nhũn ra như một cọng bún, và tôi ngồi bất động. Dì Hạnh cũng
im lặng không nói gì. Bây giờ cánh cửa sổ, những đỉnh cây bên ngoài được cả tôi và dì chú ý hơn lúc
nào hết. Tôi muốn xin lỗi dì Hạnh, nhưng tôi ngượng ngùng đỏ mặt, không làm sao nói được. Một lúc
lâu dì bỗng nói:
- Trời chiều nay đẹp quá Đông nhỉ?
Tôi sung sướng thầm. Dì Hạnh hỏi thế tức là dì đã hết giận tôi, hay ít ra dì cũng không muốn nhớ câu
chuyện tôi trêu đùa dì lúc nảy. Nhưng tôi lại cứ hay thắc mắc:
- Dì hết giận rồi ha??
Câu hỏi của tôi chắc vô duyên nên làm cho dì Hạnh buồn cười. Dì bảo:
- Dì ít khi giận ai được lâu, nhưng Đông cũng không nên đùa dai như thế nữa.
- Tại sao dì không nghĩ đó là sự thât.
- Dì không tin có chuyện đó. Đông chỉ phịa ra thôi.
- Chính vì dì không tin nên mới là sự thật. Không phải chỉ lớp Đông thôi, còn những lớp khác nữa, tụi
nó chỉ chờ giờ tan học, giờ ra chơi là kéo sang dàn chào Lê Ngọc Hân để được nhìn dì.
- Sao dì không thấy ai hết?
- Hay thấy mà dì không để ý – Tôi cười.
Dì Hạnh cũng cười:
- Tưởng họ đứng chơi thôi, ai ngờ…
- Tại dì không để ý nên dì tưởng thế chứ ai cũng biết hết. Không chừng những cô bạn của dì cũng biết.
- Sao dì chả nghe tụi nó nói bao giờ?
- Hôm nào dì hỏi bạn dì xem, nhất là cô bạn gì mà dì vừa quảng cáo đó. Cô bạn này chắc biết rành.
Dì Hạnh cười:
- Nhỏ Thục hả?
- Đông có biết tên bạn của dì đâu.
- Nhỏ Thục đó, chiều nay nó đến đây này.
Thế là tôi đã biết tên người bạn quí của dì Hạnh, chỉ cần vài ba câu hỏi dò, vài tiểu xảo nhỏ nhặt, dì
Hạnh đã khai ra hết trơn. Dì Hạnh ngây thơ như em bé. Hình như trong đầu óc dì chả có một tí mưu
mẹo nào. Ai nói gì dì cũng tin, chuyện mà dì bảo cố giấu nhưng thật ra hỏi dò vài ba câu dì khai hết,
một cách hồn nhiên đến tội tình. Dì Hạnh như một bức tranh quý báu treo trên đầu tường, dì giống như
một viên ngọc trong suốt, xanh biếc không gợn một tí bụi.
Thấy tôi ngồi im lặng tủm tỉm cười, dì Hạnh hoảng hốt khám phá ra điều mình vừa tiết lộ thay vì phải
giấu kín, dì la lên:
- Thôi chết rồi, dì đã nói tên nhỏ Thục cho Đông biết.
- Ăn nhằm gì, trước sau gì Đông cũng biết thôi.
- Chút nữa nó đến Đông đừng nói dì nói nhé. Nó la dì chết.
- Sao không cho người ta biết tên mình nhỉ? Tên Thục bộ đẹp lắm sao?
- Tại lúc trước chả hiểu sao có mấy người bên trường Đông biết tên dì và Thục, giờ chơi đi uống
nước gặp, mấy người đó gọi rối rít làm như quen thuộc lắm. Dì ngượng, Thục ngượng, nên nó dặn dì
giữ kín tên đừng cho ai biết.
- Trước sau gì người ta cũng biết. Con gái có tên đẹp người ta mới kêu chứ.
- Tên xấu cũng bị kêu như thường.
Con trai là chúa phá đám con gái, nhất là bên trường Đông đó.
- Nhưng Đông thì hiền lắm, như dì đã biết.
- Thôi đi ông, nói nghe mà tội.
Tôi cười. Dì Hạnh lật mấy trang sách. Nhúm chùm ruột đã hết nãy giờ. Tôi nhớ như in, mấy chiếc răng
ngọc ngà của dì cắn khẽ vào trái chùm ruột vàng ửng. Tôi muốn có cả cây chùm ruột cho dì ăn để tôi
ngồi nhìn cái miệng xinh xắn của dì với mấy chiếc răng ngọc thạch đó thôi. Cây chùm ruột bên nhà
thằng Hùng sữa sai trái, nó có đủ điều kiện để làm thân với dì Hạnh. Và xem chừng nó cũng “mết” dì
Hạnh lắm. Thằng đó hình như lúc nào cũng chực sẵn ngoài cây chùm ruột, thấy dì Hạnh ra là cười thật
tươi, hỏi mấy câu vớ vẩn rồi ném cho dì một nhúm chùm ruột với cả một sự sung sưóng trên gương
mặt đầy thịt, tròn lẳn như hộp sữa Babilắc của nó.
- Dì ăn chùm ruột nữa không?
- Đâu?
- Bên nhà thằng Hùng sữa. Dì gọi nó một tiếng, nó dám đốn cả cây mang sang lắm à.
Dì cười:
- Tự nhiên Đông đặt cho người ta cái tên Hùng sữa, Đông ghét nó lắm hả?
- Dĩ nhiên.
- Nó tốt lắm mà, gặp dì lúc nào cũng cười.
- Chính cái cười của nó mới đáng ghét.
- Đông khó tính quá trời.
Dì Hạnh tiếp tục lật mấy trang sách. Cơn gió lớn thổi đùa trên hàng cây nhạc ngựa mang những tiếng
reo vui của chúng vào phòng. Dì Hạnh ngẩng lên nghe ngóng. Dì như một con chim nghiêng chiếc cổ
xinh xắn hướng mắt nhìn những đám mây trời bay qua sau một cơn mưa bụi nhỏ.
- Tại sao lại có loài cây reo như tiếng nhạc ngựa nhỉ?
- Có loài cây biết đàn, biết hát, biết hoà tấu, và tân cổ giao duyên nữa.
Dì cười:
- Đông lúc nào cũng đùa được.
- Đùa gì, cây thông này, cây dương liễu chẳng reo chẳng đàn hát là gì
- Nhưng có cây nào… tân cổ giao duyên đâu?
- Cây sóng rắn và cây sầu đâu, dì nghe chúng hoà tấu lần nào chưa?
- Chưa.
Thế thì bất hạnh quá.
- Sao lại bất hạnh.
- Bởi vì đó là một khúc hát thần tiên của tuổi nhỏ ở quê nhà. Ai không nghe được là bất hạnh cả một
đời.
- Nhưng dì đâu có quê nhà.
- Lại thêm một cái “vạn bất hạnh” nữa. Nghỉ hè, Đông sẽ mời dì về quê nhà của Đông, dì sẽ mê từng
cọng cỏ, viên sỏi, cho tới con lạch nhỏ.
- Dì chỉ thích nghe tiếng chim hót trong vường cây buổi sáng sớm.
- Dì sẽ nghe cả một đời cũng chưa hết.
Dì Hạnh mỉm cười. Đôi mắt dì long lanh ngó tôi. Dì đâu biết rằng mỗi lần dì ngó tôi như thế là tâm
hồn tôi muốn chết ngộp, muốn lịm tắt, muốn tan như mưa và muốn vàng như nắng.
- Dì có đôi mắt chết người.
- Là sao?
- Là ai nhìn vào đấy sẽ chết đứng, chết không kịp ngáp, chết không một lời trăn trối.
Biết tôi khen khéo, dì Hạnh đỏ mặt nhìn mấy trang sách. Hàng nhạc ngựa vẫn reo bên ngoài. Tôi di tới
cửa sổ nhìn ra một khoảng không bát ngát, những mái nhà ngói cũ lô nhô trong cây lá và chạy dài như
những đồi đất đỏ. Dì Hạnh cũng ra đứng bên ngoài hành lang, tôi nhìn thấy những sợi tóc của dì bay
lòa xòa và mầu áo của dì làm rộn ràng cả một buổi chiều. Tôi ra theo, và đứng kế bên dì. Từ đây ngó
xuống tôi thấy một vuông sân xanh mướt cỏ non và đám dây leo trổ hoa tím ven chân rào.
Tôi cười:
- Căn nhà này nhìn vào như một biết thự bỏ hoang trong những cuốn truyện ma quái.
- Dì thích ở nhừng căn nhà như vậy.
- Nhưng một mình thì không thích chút nào.
- Đông có nghe trong mấy đêm mưa, có tiếng của những tàu lá vẫy mạnh bên ngoài không?
- Có, buồn chết đi được.
- Lúc ấy dì không sợ, cũng không buồn, chỉ có cảm tưởng mình đang ở trong một lâu đài hoang vu xưa
cổ.
- Dì nhiều tưởng tượng quá.
- Con gái vốn vẫn thế, có nhiều khi tưởng tượng những điều kinh khủng lắm.
- Gì mà kinh khủng?
Dì Hạnh chỉ trả lời bằng một nụ cười. dì chỉ cho tôi mấy cái hoa vàng rất nhỏ nằm dưới lối đi trong
sân.
Tiếng chuông ngoài cổng bỗng reo vang một hồi dài, dì giật mình nói:
- Chết, nhỏ Thục tới.
Tôi nói nhanh:
- Để Đông mở cửa cho, dì giả vờ đi vắng, mình trêu cô ấy một vố chơi, dì đồng ý không?
Dì Hạnh cười:
- Được, nhưng nó chửi Đông ráng mà nghe, dì không biết đâu.
-Đừng lo, Đông sẽ lấy bông gòn nhét lỗ tai lại, tha hồ cho cô ấy chửi.
Dì Hạnh cười, vào trốn trong phòng tôi. Còn tôi thì chạy nhanh xuống mở cổng cho Thục.
- Có Hạnh ở nhà không Đông?
Tôi cười, có ý nhường cho Thục bước vào. Nhưng hình như Thục muốn nghe tôi trả lời tức khắc để
quyết định vào hay không. Tôi nói gọn:
- Xui quá, dì Hạnh đi vắng.
-Đi vắng, vô lý?
- Đi vắng thì có gì là vô lý?
- Tụi này có hẹn.
- À, như thế là vô lý thật. Nhưng ít ra "chị" cũng vào nhà viết một mảnh giấy để lại chứ.
- Hạnh có nói đi đâu không?
- Dì ấy đi đâu ít khi cho biết lắm.
- Lạ nhỉ, trong nhà có hai người, đi đâu không nói cho Đông biết rồi làm sao?
- Đi đâu rồi cũng về. Chừng về cho biết cũng không muộn chi.
- Đông đùa hoài.
Tôi cười, Thục đá những viên sỏi đưới chân. Một lúc Thục ngẩng lên nói:
- Thôi tôi về, Hạnh kỳ quá, hẹn rồi không nhớ gì hết.
- Hay là dì ấy sắp sửa về?
- Có thể như thế không? Thục ngó tôi nói.
- Có thể lắm chứ, chị Thục vào nhà chơi đợi một chút đi nhé.
- Mọi khi Hạnh vẫn đúng hẹn.
- Lâu lâu sai hẹn một tí cho vui.
Thục lườm:
- Vui làm sao mà vui.
- Tôi bị cho leo cây hoài. Mấy thằng bạn hẹn ngon lành lắm, nhưng ít khi tụi nó đúng hẹn. Cũng đành
cười chứ biết làm sao bây giờ.
- Con trai khác, con gái khác. Con gái hẹn là có chuyện quan trọng. Con trai hẹn nhau để đi chơi.
Không đúng hẹn cũng huề, chẳng ăn nhằm gì. Bạn Đông hầu hết đều nghịch phá như gì ấy. Có phải mấy
cái ông hôm Thục gặp ngoài xe nước đá.
- Tụi nó hiền lắm.
- Hiền mà gặp người ta kêu ầm lên.
- Kêu để trở thành người quen ấy mà.
- Ai thích làm quen bao giờ.
- Nhưng rồi sẽ quen, kêu riết người lạ cũng thành quen, đồng ý không?
Thục lắc đầu quầy quậy. Tôi cười:
- Có một thằng nó vác ở đâu được cái máy chụp hình. Hôm chị Thục với dì Hạnh đi uống nước đá
chanh muối nó lén chụp được. Nó bảo hôm nào mang đến đòi tiền chuộc.
Thục tròn xoe mắt:
- Trời ơi, có thật sao?
- Chuyện chụp hình là chuyện nghiêm chỉnh ai nói dối nó làm gì?
- Ông bạn của Đông tên gì mà gan cùng mình vậy?
- Xin giấu tên, hôm nào nó vác hình đến chị sẽ biết. Vui lắm, trong hình chị và dì Hạnh đang… dành
nhau ly chanh muối.
Thục đỏ mặt và có vẻ bứt rứt chuyện tôi phịa ra. Con gái ai nói gì cũng tin. Tôi cười thầm. Thục có vẻ
như muốn ở lại chứ không đòi về nữa. Thục nói:
- Bạn của Đông chơi ác quá, chụp lén hình của người ta chi thế.
- Nó sang ra nhiều tấm, đòi tiền chuộc, kiếm khá bộn tiền.
- Như thế thì mắc cỡ chết.
Tôi nhìn thấy đôi gò má Thục đỏ ửng vì ngượng. Hình như Thục cũng biết bị tôi nhìn, nên ngượng
ngùng tìm cách hỏi chuyện:
- Chiều nay Đông ở nhà?
Tôi gật đầu. Thục cười:
- Không có chỗ nào đi chơi hết sao?
- Có chứ, thiếu gì chỗ để đi.
- Vậy mà ở nhà được cũng hay ghê. À, Đông gạo bài thi hả, siêng dữ.

Xem chi tiết: BỜ VAI NGHIÊNG NẮNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét