-Đi thay đồ nhanh lên.Em còn phải về nữa đó.
……
-Chị ơi,cho 1 socola và 1 vani-Hắn gọi
-Ủa?Vẫn nhớ em thix ăn gì sao?-nó có chút ngạc nhiên
-Quen nhau lâu vậy rùi mà.Với lại trí nhớ của anh tốt lắm.Keke
-Đừng nổ quá.Tưởng phải nhớ sở thix của các em nên quên con nhox này rùi-Nó giả
bộ dỗi
-Sao mà quên nổi.Em như ma ám anh ý,mún quên cũng k đc.
-Á,anh mún em cho 1 trận k hả?
-Hix,em xin lỗi chị.Chị thì em sợ rùi-Hắn giả bộ sợ sệt làm nó phì cười
Cả 2 đứa nói chuyện rất vui vẻ lắm.Bọn nó cùng ngồi ôn lại những kỷ niệm vui buồn
bên nhau ngày nào.Rồi hắn còn đưa nó về tận nhà.Cả 2 đứa như k mún xa nhau.
“Tít tít”-Chuông báo tin nhắn của nó kêu.
-Hum nay anh đã rất vui.Anh nhớ ngày xưa khi chúng ta luôn bên nhau.
-ừ,em cũng nhớ,nhớ lắm.Có thể vì em mà trở về như xưa k?
-Em k thể chơi với con ng bi h của anh sao?
-Có lẽ là k.Em k bk.N…nên nhớ trước kia và cả bây giờ,tao và mày chỉ là bạn thui.
-Ừ,chỉ là bạn!
Nó đọc tin nhắn,cảm nhận rõ nỗi buồn của hắn.Nó cũng buồn.Nó k bk tại sao bản thân
lại cố chấp như vậy,nó đã từng nghĩ đến lỡ 1 ngày nó đánh mất hắn mãi mãi thì nó bk
phải làm sao cả.Nhưng nó vẫn giữ mãi…trong lòng.Nó k dám hay sợ phải nghe lời mà
nó k mún nghe.Nó chán nản,k buồn nhắn tin chúc ngủ ngon cho hắn nữa mà lăn lên
giường ngủ lun.Nó k mún đối diện với hắn lúc này.Nó thật là hèn nhát khi chỉ bk chạy
trốn.Nó ghét bản thân quá!
……………………………
Ngày thứ 3
Bây giờ đã là giờ ra chơi rùi thế mà nó vẫn chưa thấy hắn đâu.Bình thường hắn đến
tìm nó từ đầu giờ cơ.Nó thấy trống trải,thấy thiếu thiếu.
-Ê,làm gì mà trầm tư ghê vậy?-Nhỏ bạn thân ra hỏi nó
-Ơ k có gì.Đang nghĩ bài học ý mà.
-Thui đi,sách mày giở đi mãi tận đâu thế kia thì học cái gì.Đang nhớ Hiếu hả?Hum nay
chưa thấy cậu ta đâu cả
-Mày đừng nói linh tinh.Tao mà thèm nhớ hắn
-Sao?Cãi nhau à?Chẹp chẹp,mới có 2 ngày đã cãi nhau thì sau này k yên bình đc đâu.
-N mày ơi,nếu h tao đi tìm hắn thì có sao k nhỉ?
-Sao là sao?Ng iu tìm nhau thì có sao.Thời buổi này cọc đi tìm trâu hoài,lo gì Con bạn
nó luôn bên cạnh giúp nó giải quyết mọi rối rắm,nó yêu con bạn vô cùng
-Hì,cảm ơn mày nha.Iu mày ghê!-Nó mỉm cười rùi chạy đi.Ừ nhỉ,nó k nên cứ tiếp tục cố
chấp như vậy
…….
-Bạn ơi,Hiếu đâu?-Nó khều khều 1 đứa lớp hắn ra hỏi
-Hiếu….cậu ấy…-Nhỏ đó có vẻ sợ sợ k dám nói cứ nhìn qua tụi bạn cầu cứu
-Hiếu ở đâu mà bạn k nói cho tớ bk đc?-Nó bắt đầu thấy sốt ruột
-À,Hiếu cậu ấy nghỉ mấy tiết đầu,chưa thấy đến lớp-1 thằng lớp hắn nhảy ra nói.Nó bk
bọn đấy nói dối n có hỏi nữa cũng vô ích.
-Cảm ơn-Nó lạnh lùng bỏ đi,còn nghe rõ tiếng thở dài của tụi kia.
Nó thấy lo lo sao ý.Hiếu là học sinh cá biệt trong trường,nó bk quá rõ bọn lớp hắn che
dấu cho hắn tức là có việc.Nó có linh cảm k lành.
……
“Tùng tùng”
Cuối cùng đã đến giờ về,suốt mấy tiết cuối nó chả tiếp thu đc gì.Trong đầu nó chỉ toàn
hình ảnh của hắn làm nó k tài nào tập trung nổi.Nó lững thững đi xuống bãi gửi xe,mặt
buồn rười rượi.
-Mi ơi… Nhỏ bạn nó chạy đến,thở hổn hển-Hiếu…hiếu
-Hiếu làm sao-Nó bỗng cuống lên
-Cậu ấy….đánh nhau ở ngoài cổng trường.Vụ này to lắm.Cậu ra can Hiếu lại đi
Nó vội vàng chạy ra cổng mà quên cả việc cảm ơn bạn kia.Có lẽ hắn quá quan trọng
với nó sao?Một đám đông vây quanh,nó bk chắc trong đó là hắn.Mấy đứa thấy nó đi
đến sợ sệt tản ra chỗ khác,căn bản tụi nó sợ bị hội trưởng cho vào phòng kỷ luật hết thì
chết dở.Nó k quan tâm,nó ra đây k phải với cương vị 1 hội trưởng mà là ng iu của hắn.
-Duy nói tớ nghe chuyện gì vậy-Nó chạy đến chỗ Duy-đứa bạn thân của Hiếu
-Ơ sao cậu bk mà ra đây?
-Hỏi thừa,nói nhanh đi-Nó đứng nói chuyện với Duy mà mắt cứ nhìn về phía hắn.Hắn
đang đứng ngay chính giữa đấu khẩu với 1 thằng lớp trên.Hắn vẫn chưa bk nó đến
-Thì tại….hồi ra chơi…mấy thằng lớp 12 kia gọi Hiếu đi nói chuyện rùi đấm nó 1 cái,còn
khiêu khích nó cuối giờ đánh nhau.Hiếu tức quá nên giờ…thành ra vậy đó
Nó bk ngay mà,lại có chuyện.Những lần trước nó đã giả điếc khi nghe hắn đi đánh
nhau,nó nể tình mười mấy năm bạn bè,nó k nỡ đưa hắn lên ban giám hiệu.Nhưng
giờ,với cương vị là 1 bạn gái,nó k mún giả vờ như k có chuyện gì nữa.Nó bỏ cặp sách
ra tính đi đến
-Cậu đi đâu vậy?-Duy bỗng giữ nó lại-Thằng Hiếu sĩ diện cao lắm,cậu mà vào can vớ
vẩn nó đánh lun cậu đấy.
-Thách hắn đấy.Cậu cứ để yên tớ giải quyết vụ này Nó vùng tay ra bước vào
-Sao,có giỏi nhảy vô đánh đi mày-Thằng lớp trên khiêu khích hắn
-Mày k phải khích.Nếu thực sự mún giải quyết bằng vũ lực thì nhào vô.Đừng đứng đó
sủa nữa,điếc tai lắm rùi đấy-hắn k vừa,nói shock lại tên kia
-Mày,đc.Anh em xông lên.
-Dừng lại-Nó hét lớn
Lúc này tất cả mọi người mới nhận ra sự có mặt của nó.Mấy thằng kia hoảng,tính
chuồn nhưng thằng cầm đầu giữ lại,mặt vênh lên nhìn nó
-Ô,hội trưởng đó à?Ra đây tính xử lý tụi này hay…giúp thằng ng iu mày vậy?
-Mày mún nghĩ sao cũng đc.Tao k nói nhìu đâu,cho mày cơ hội cuối.Ngay lập tức rời
khỏi đây tao sẽ tha cho tụi mày vụ này
-Hơ,mày nói hay ghê.Mày giờ cũng đổ đốn rùi,chả còn uy tín nữa đâu mà nói vậy.Ai
bảo mày yêu ai k yêu lại yêu thằng Hiếu thì hỏng rùi.Hahahahah-Thằng kia đắc trí
-Ok.Mày đã chọn rùi đó nha.Giờ,đứa nào mún đánh nhau thì nhẩy vào đánh với tao.Ok
k?-Nó đứng giữa 2 bên nói
-Mi,em làm gì vậy.Bọn anh k đánh em nhưng bọn nó thù em lâu rùi,nó k tha cho em
đâu-Cuối cùng hắn đã chịu lên tiếng,nó thấy rõ sự lo lắng hiện lên trên gương mặt hắn
và nó thấy vui.
-Anh lo cho bản thân đi.Em chưa hỏi tội anh dám đi đánh nhau đó.Để coi tụi nó làm gì
đc em?-Nó tỏ vẻ giận
-Em có thể xử anh sau đc k?Giờ em tránh qua 1 bên đi.Anh k mún em mạo hiểm-Hắn
thực sự quan tâm đến nó,lo cho nó vô cùng
-Em k sợ,em k mún anh bị thương
-Anh cũng k mún em bị thương!-Hắn quát lớn
-Hahahaha,tình cảm gớm nhỉ?Thế nào,đứa nào sẽ chết trc đây?-Thằng kia bỗng cười
phá lên châm chọc
-Ê,mấy cậu lo giữ chặt Hiếu cho tớ,nếu làm tốt tớ sẽ tha k cho các cậu lên ban giám
hiệu
Nó vừa nói xong lập tức bọn Duy túm chặt lấy Hiếu,tụi nó hiểu Mi mún tốt cho hắn và
tụi nó cũng mún bảo vệ hắn
-Thả ra!-Hắn cố vùng vẫy
-Nào,thằng nào mún nộp mạng trc-Nó quay ra nói đầy khiêu khích
Thằng kia cười khẩy rùi phẩy tay cho lũ đàn em xông lên.Nó vẫn đứng yên,mặt lạnh
băng…Đột ngột nó nhảy lên,tung cú đá vào mặt 1 thằng và liên tiếp đánh nốt những
thằng khác.Nó thân liễu yếu đào tơ mà khỏe phết,đánh phát nào là giặc nằm im phát
đó.>”<
Mọi người đứng chết chân há hốc miệng nhìn nó.Ai biểu nó dấu tài kỹ vậy.Mấy thằng
lớp 12 sợ tái mặt chạy hết cả lũ đi
-Tao còn nhớ mặt bọn mày đó.Mai chuẩn bị lên phòng kỷ luật nha!-Nó còn gọi với theo
dọa bọn kia,nó đắc chí cười thích thú.
“Cốc”Á
Đang mải cười nó bị hắn cốc nguyên cho 1 cái đau điếng
-Làm gì vậy?-Nó hét lên
-Sao lại dại vậy?Nhỡ k bk võ thì phải làm sao?-Hắn rõ ràng đang lo lắng cho nó
-Nè,có võ mới dám nhảy vô chứ k đã trốn đi lâu rùi.Ngu gì.Hihihi
-Hì-Hắn phì cười,tự dưng hắn thấy nó thật đáng yêu.
-À mà còn vụ đánh nhau thì….
-A,anh sẽ chuộc tội bằng cách đưa em về nhà đc hem?Tốt quá còn gì.hì hì-Chưa đợi
nó nói xong hắn đã nhanh miệng
-Tính kỹ nhỉ?-Nó lườm yêu hắn 1 cái rùi cũng vội nhảy lên xe để hắn đưa về.Nó thấy
vui vui trong lòng.
………
-Anh bị bọn nó đấm phải k?Còn đau k?-Tối nó nhắn tin hỏi thăm hắn
-Hì,có là gì đâu.Chuyện thường ý mà.
-Thường!Liệu hồn đó nhe!Để khi nào em đánh anh cho anh bk thế nào là thường
-Hix,em xin chị tha cho em.Em chót dại lần đầu.Huhuhu
-Hihihi,ừ,nể tình lần này chi tha nha.Mà đã bôi thuốc chưa?Nhớ ngủ sớm đó đừng thức
muộn.
-Yes sir!
-Good night!
-Good night…XXX
Nó mỉm cười hạnh phúc rùi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Còn 4 ngày nữa thui…nó
chìm sâu vào giấc ngủ cùng con số 4…ngắn ngủi
Ngày thứ 4
Giờ ra chơi,nó ngồi trong lớp 8 cùng lũ bạn.
-Miiiiiiii ơiiiiiiiiiii!!!!!!!
Nó giật mình bởi tiếng gọi thất thanh của ai đó.Lạ,nhìn ra ngoài cửa lớp mất 5 giây nó
mới thấy cái mồm bù lu bù loa kia xông tới.Hóa ra là hắn.Vẻ mặt tươi roi rói,hớn hở
như đứa trẻ chuẩn bị khoe gì đó cộng thêm cái giọng gọi mà chưa thấy mặt đã thấy
tiếng của hắn nó đoán ngay có chuyện gì đó vui lắm
-Mi ơi…Hộc hộc…-Đứng trc mặt nó mà hắn thở hổn hển nói k thành lời nữa
-Khiếp,làm gì mà chạy kinh vậy?-Nó nhăn nhó hỏi
-Hì…hờ hờ…Mệt qué!-Hắn cố lấy hơi-Vợ iu ơi,chồng có tin vui nè(Nghe như là có chửa
ý nhỉ >”
Hắn cười tươi khoe trc mặt nó mấy bài kiểm tra với những điểm 9,10 chói lòa.Nó ngỡ
ngàng giựt vội mấy bài kiểm tra đó xem xét thiệt kỹ
-Hi hi.Thấy chồng đỉnh chưa?-Hắn vênh cái mặt lên
Nó thấy vui vui trg lòng,k ngờ hắn vì nó mà chịu thay đổi thiệt sao?Nó cảm thấy hạnh
phúc vì trong hắn nó cũng chiếm vị trí quan trọng.
-Xí,cũng nhờ công đây cải tạo thui-Nó vẫn thix bướng bỉnh k chịu khen hắn.Mặt hắn
nhăn vào,có vẻ thoáng buồn
-Hix,mất công chạy đến đây,mệt bở hơi tai.Đã k đc 1 lời hỏi thăm mà cũng chả có đc 1
lời khen.Huhuhuh,sao ng iu tui ác thế zậy?
-Hahahahhaha-Cả lớp nó với mấy đứa lớp khác đứng ngoài xem nãy giờ cười phá lên
làm hắn đỏ ửng mặt.Cũng phải,từ hồi vào cấp 3 đến giờ,hắn bỏ hẳn cái tính trẻ con kia
đi,lúc nào cũng có vẻ lạnh lùng.
Nó cũng bật cười,tự dưng thấy hắn đáng iu quá.^.^
-Thui đc rùi,em sẽ thưởng vì những cố gắng này của anh,chịu hem?
-Chịu chịu liền-Mặt hắn hớn hở như 1 đứa trẻ kon
-Hì,xuống canteen đi em mua cho cây kẹo mút ăn.
-Hả?
-Hahahhhahah
Mặt hắn thì ngẩn tò te còn lũ bạn nó đc thêm 1 tràng cười
-Đi nào!-Nó nắm lấy tay hắn kéo đi
-K đi.K thèm ăn kẹo mút đâu-Hắn nũng nịu
-Đi nào,anh k đi thì em k thưởng cho nữa đâu.Mất quyền lợi ráng chịu
-Hix,đi vậy.Thà có còn hơn k Hắn tiu ngỉu đi theo nó.
Nó dẫn hắn đi lên sân thượng.Hắn ngạc nhiên hoi nó
-Ủa?Canteen trường mới chuyển lên sân thượng từ hồi nào vậy?
-Hì,em có quà cho anh mà.
Lên đến sân thượng,nó chạy nhanh ra lan can dang rộng tay ra,đón lấy làn gió mát
trong lành kia.Hắn nhìn nó khẽ mìm cười,nó thật dễ thương.Hắn bỗng thấy tim mình
đập loạn nhịp.Cái cảm giác quen thuộc ấy ùa về mà đã lâu lắm rùi hắn mới cảm nhận
lại.Hắn mún ôm nó và giữ chặt trong vòng tay mình.
-Ê!-Tiếng gọi của nó làm hắn giật mình,thoát ra khỏi những suy nghĩ riêng tư mà chắc
nó chả bao giờ bk đc Em tặng anh đó,hãy tận hưởng đi.
-Hả?-Hắn nghệt mặt nhìn quanh-Em tặng gì vậy?
-Hì,thì làn gió mát lành này.Anh hãy thử mở rộng vòng tay,đón nó vào lòng và để nó
thổi bay những muộn phiền.Thoải mái lắm đó.
Hắn mỉm cười.Nó vốn là đứa mộng mơ vậy.Nhưng lần đầu tiên,hắn làm theo nó,đưa
tay ra đón gió.Hắn cảm nhận thấy làn gió thổi khắp người hắn,thổi bay đi những mớ
bòng bong lúc này.Nhưng…đó có lẽ chỉ là tạm thời,với hắn nó mới chính là làn gió mát
giúp hắn đc yên bình,thanh thản.
-Anh k thix quà này.Anh mún em tặng anh quà khác Hắn bỗng quay ra nói.
-Tham vừa thui.Anh đã đưa tay ra đón nhận tức là đã nhận quà,k có quà nữa đâu.
-Hì,gió tặng anh chứ đâu phải là em.Em chỉ có công chỉ cho anh thui.Anh mún
em….tặng anh 1 nụ hôn-Hắn nhìn thẳng vào mắt nó mà nói.Nó giật mình,tim bỗng đập
loạn nhịp.Nó thấy má ửng hồng lên.
Nó k nói đc câu nào,cố trốn tránh ánh mắt của hắn.
-Thôi đi.Rốt cuộc chúng ta cũng chỉ đang giả vờ.Cho tao xin lỗi,món quà đó k bao giờ
tao đc đâu-Mắt hắn sâu thẳm nỗi buồn.hắn quay bước toan bỏ đi.
Bỗng…
Một bờ môi nhẹ nhàng,mềm mại đặt lên môi hắn.Hắn cảm nhận rõ vị ngọt của nó dù chỉ
đc có vài giây.
Nó đã kéo hắn lai,khẽ hôn hắn…
Mặt cả 2 đứa đỏ như quả cà chua.K ai dám nhìn ai.K gian im lặng lạ thường.Có thể
chúng nó k bk nhưng lúc này,trái tim cả 2 chắc chắn đang cùng đập 1 nhịp.
-Quà của em đó.Mong anh mãi nhớ!-Nó cố gắng lấy hết hơi nói,1 phần để phá tan cái k
khí này đi.
Hắn nhìn nó trìu mến mỉm cười hạnh phúc.
-Đã tặng thì tặng cho chót đi.Cho xin thêm cái nữa-Hắn cười tinh nghịch nhìn nó
-Này,đừng có đc đà lấn tới nhá.Ở đó mà mơ đi.
Nói rồi nó bỏ xuống.Hắn chạy vội theo,rất nhanh,hắn nắm chặt lấy bàn tay nó.Nó cũng
lặng lẽ nắm lấy tay hắn.Trong lòng dội lên niềm vui khó tả.
………
Nó mệt nhọc dắt xe ra khỏi lớp học thêm.Mệt thiệt,1 ngày của nó chỉ toàn học với học…
-Mi ơi,ghê nhỉ?Đến đón nhau cơ đấy-Đứa bạn cùng trường đá lông nheo với nó.Nó chả
hỉu gì nhìn theo hướng đứa bạn chỉ.Hả?Bên kia đường,hắn đang đứng đó vẫy tay tươi
cười nhìn nó.
Nó dắt xe chạy nhanh sang ngạc nhiên hỏi
-Ủa?Sao lại ở đây?
-Đi đón ng iu tan học k đc à?Hì
-Kinh,chu đáo ghê.
-Chuyện,tao vốn là mẫu bạn trai lý tưởng mà-Hắn vênh mặt lên
-Thui,xuống đi ông tướng,lên cao quá đó.
-Hứ,mày chỉ giỏi mỗi việc làm ng khác nhục chí thui Hắn giả bộ phụng phịu
-Hihihi,nghề của tao mà lỵ.
-Ê,đi ăn gì k?Thấy em mệt quá đó-Hắn nhẹ nhàng hỏi,nó hơi sững sờ,thấy vui vui rùi
mỉm cười trả lời nhẹ nhàng
-Hì,đi uống trà sữa đi anh!
Thế rùi 2 đứa cùng đạp xe vui đùa cùng nhau dưới ánh nắng lung linh.Dường như cả
con đường chỉ thuộc về mình bọn nó….
……….
“Tít tít”
Nó chạy nhanh ra lấy điện thoại,nó bk chắc chắn đó là tin nhắn của hắn mà.Dạo gần
đây nó rất hay mong ngóng tin nhắn của hắn,như 1 đứa trẻ con vậy.
-Đang làm gì vậy,vợ iu!
-Tất nhiên là đang học rùi.Hỏi thừa.Mà anh đã học chưa đó?Mai lớp anh có KT 1 tiết
toán đúng hem?-Nó vừa nhắn lại vừa mỉm cười
-Hả?Sao em bk?Em điều tra anh đó à?
-Hihih,mún bk dễ k ý mà.Bạn của em học lớp anh đâu ít.
-Hix,bọn phản bạn,mai anh phải đến xử chúng nó mới đc.
-E hèm,”xử” á?Mún em xử anh trc k?
-Á đừng.Hi hi.Đùa mà,đừng nóng.
-Hì.Liệu hồn.Học bài đê!
-Bk rùi.Hix hix.Ng iu tui thật ngoan quá đi.
-Hì hì.Anh nhớ học bài cẩn thận nha.K đc điểm cao thì đừng nhìn mặt em nữa.
-Anh bk rùi.Anh hứa mà.Mà nè,điểm cao là khoảng 5 điểm thui đúng hem?Hahahahha
-Em k đùa đâu.Anh cứ nhớ đấy.Thui học bài đi còn đi ngủ sớm nữa đó.
-Yes madam!Ngủ ngon nha con hổ của anh.
-Cái gì?Anh dám nhắc lại k?Mai em đến xử anh sau.Ngủ ngon nha con lợn của em
Nó ngồi ôm điện thoại tủm tỉm cười và nó bk ở đầu dây kia có ng cũng đang điên điên
như nó.
……………………
Ngày thứ 5
Hắn ngồi trong lớp nhìn quyển sách mà thấy nản.Nếu k phải vì nó hắn đã chả chăm chỉ
đột xuất mà ngồi học bài thế này.Hắn thấy mình thật ngốc khi hi sinh vì ng ta mà ng ta
lại k bk,k hỉu…
-Kinh,mày chăm chỉ nhỉ?-Bỗng thằng Duy nói,kéo hắn thoát khỏi những suy nghĩ bộn
bề
-Chăm gì.Hix
-Mày vì Mi nhỉ?Iu nó ghê thế sao?Liệu có lại chơi đùa như những lần trc k đó?
-Đừng nói linh tinh.Mi khác xa với bọn con gái tao quen.
-Uhm,tao cũng thấy mày quen với Mi là tốt…nhưng…có điều mày nên giữ cho cẩn
thận.Dù gì Mi cũng là tầm ngắm ngon lành của khối thằng con trai,mày có đc nó là phúc
lém đấy.
-Bk rùi mà.Sao tự dưng mày lại tốt thế?Tưởng gái thì mày dành với tao bằng đc chứ.
-Hehe,chị Mi khoai lắm,em k dám mơ tưởng đến đâu.
-Hahahah-Cả 2 thằng cười như điên.
-Uhm,phải đó.Giữ cho chặt vào-1 giọng nói mỉa mai vang lên,2 thằng khó hỉu nhìn
lên.Hóa ra là nhỏ Nga-con nhỏ này vốn thix Hiếu lâu rùi,chả phải hạng ng tốt đẹp gì cả.
-Nè,k còn việc gì sao mà nghe lén thế mày-Hắn nói vẻ phớt lờ
-Hơ,có ai nghe lén đâu.Chẳng qua mấy cậu nói to quá thui.Với lại tớ có ý nhắc nhở
thiệt mà.Trong lúc cậu ngồi đây thì bạn gái cậu đang tay trg tay với kẻ khác đó.
-Cái gì?Cậu vừa nói gì nhắc lại hộ cái-Câu nói của nhỏ Nga làm hắn cảm thấy lo lắng
vội đứng bật dậy
-Hơ,cậu k bk sao.Ng iu cậu đang tay trong tay với hội phó Minh kia kìa,lại còn đi giữa
sân trương nữa chứ.Cả trường thấy hết lun Nhỏ cố tình nói giọng đểu càng làm hắn
tức hơn.K nghĩ nhiều,hắn lao đi vẻ mặt tức giận.Duy bk có chuyện k hay,liếc nhanh nhó
Nga rùi chạy phóng theo hắn.
Rồi hắn tự vấn bản thân rằng mình có là gì của ng ta mà đòi ghen này ghen nọ nhỉ?
Nghĩ vậy thui n hắn vẫn chạy.
…….
-Ê,đừng đùa nữa,giả tớ quyển sách đi nào-Nó chạy theo bắt Minh trả sách.Nó đang
ngồi đọc sách-mà nói đúng ra là truyện,cuốn truyện nó săn mấy tuần nay-thì bỗng Minh
đến dựt mất rồi cứ vờn nó nãy giờ.
-Hihi,có giỏi thì lấy coi
-Hứ,nghe cho rõ đây hội phó,ta nhân danh hội trưởng yêu cầu ngươi trả lại đây-Nó
đứng chống tay nói vẻ mặt hình sợ trông ngộ ngộ
-Hhaha,đây cóc sợ hội trưởng nhá.Giỏi thì đến lấy coi Minh cứ đứng đó khiêu khích nó
-Đc-nó bắt đầu xắn tay áo-Tốt nhất là đừng để tao bắt đc mày nếu k thì…
Nói rồi nó chạy về phía Minh…Bất ngờ nó bị vấp mất đà ngã về phía trc.Minh vội xông
đến đỡ nó theo phản xạ….1 cảnh tượng k ai ngờ tới…Nó đang nằm gọn trong vòng tay
của Minh….
-Cậu có sao k?-Minh ân cần hỏi nó
Mặt nó đỏ ửng lên,cả mặt Minh cũng vậy.Nó chỉ khẽ lắc đầu.
-DM thằng kia,bỏ bạn gái tao ra
Bỗng hắn từ đâu chạy đến vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Minh.Nó vội rời xa khỏi vòng
tay của Minh,lúng túng thấy rõ.Điều đó càng làm hắn điên tiết lên.
-Tao có làm gì bạn gái mày đâu?tao và Mi chỉ đang đùa vui thui-Minh k tỏ vẻ gì lo sợ
hết
-Chơi à?Chơi mà ôm ấp nhau thế sao?-Hắn quát to
-Nè,tôi đang nói chuyện rất tử tế với cậu đó.Đề nghị cậu tỏ ra đúng mức.
-Thôi,bỏ cái lý thuyết suông đó của mày đi.Tao chả việc gì phải nói nhẹ nhàng với cái
loại như mày.
-Cái loại tao là loại gì?-Minh bắt đầu nóng
-Thôi đi Hiếu.Chỉ là hiểu nhầm thôi mà-Nó chạy đến bên hắn can.Hắn k thèm liếc nó,bỏ
ngoài tai câu nói của nó.
-Loại mày là loại đi cướp bạn gái ng khác.Đừng tưởng tao k bk mày thix Mi.
-Mày…hứ.Uhm,tao thix Mi đó,có sao nào?Tao k hỉu cái loại cá biệt,hư hỏng như mày
thì Mi yêu đc ở điểm nào nhỉ?
Nó đứng nãy giờ nghe mà thấy shock thực sự.Nó đã quá vô tư khi k bk rằng Minh thix
nó.N thật tiếc cho Minh nó đã yêu ng khác và chắc chả bao giờ có tình cảm với Minh
đc ngoài chữ “bạn”.Nhưng đến lúc Minh xúc phạm đến hắn nó k bk nữa…chỉ cảm thấy
tức,n k phải tức cho nó mà là thay cho hắn.
-Minh cậu thôi đi.Cậu đi quá đà rùi đấy-Nó quát lớn.
-Tớ nói có gì sai đâu?Mi,thật lòng tớ thix cậu mà,việc gì cậu phải iu cái loại đó.Tớ k tốt
hơn nó sao?
-Tốt hơn à?”Bốp”
Cùng với câu nói đó,hắn xông đến đấm vào mặt Minh.Quá bất ngờ Minh ngã ngay ra
đất.Cả trường xôn xao cả lên bắt đầu xúm lại xem.Nó chỉ bk tròn mắt ra nhìn.Phải mất
mấy giây nó mới trở về trạng thái bình thường và nơ ron thần kinh của nó mới bắt đầu
hoạt động lại.
-Dừng lại đi Hiếu.K đc đánh nhau trg trường!-Nó hét lên
Nhưng hắn vẫn kệ.hắn tiến lại chỗ Minh nói
-Đứng dậy.hãy đánh như 1 thằng con trai lần duy nhất trong đời.
K đợi hắn nói hết câu,Minh đứng dậy xông đến đấm.2 bên đánh nhau kịch liệt,như để
phân thắng bại bằng đc.Nó tính nhẩy vào can dù bk có thể sẽ k đc mà có khi còn bị đòn
lây.N nó vẫn kệ.Bỗng 1 bàn tay giữ nó lại.Là Duy
-Đừng vào,nguy hiểm lắm.Hãy để bọn nó đấu 1 lần đi.Đến khi có kẻ thắng ng thua rùi
thì việc tranh chấp với nhau cũng sẽ k còn nữa
-Nhưng…tớ sợ…
-Cậu sợ ai thua?
-Hiếu-Chả suy nghĩ nhìu nó trả lời nhanh.Nó bk rõ cái tính sĩ diện của bọn con trai
mà,nếu thua chắc chắn hắn sẽ rời xa nó,sẽ đẩy nó qua cho Minh.Nhưng nào hắn có bk
ng nó thực sự iu là ai đâu.
-Các cậu làm gì thế này?Có thôi ngay đi k?-Bỗng thầy giám thị từ đâu đi tới quát
lớn.Bọn học sinh thì tản ra hết,Minh và hắn cũng chịu buông nhau ra.Ông thầy giám thị
tức giận nhìn 2 thằng lúc này mặt mũi bầm tím,thở hồng hộc như lũ trâu điên còn quần
áo thì k còn gì để nói.
-Vào phòng kỷ luật cho tôi!-Thầy ra lệnh rồi quay qua nhìn Mi-Mi,em cũng vào đây đi,cô
Hải cần gặp em.
Cô Hải là hiệu phó kỷ luật của trường.Nó thấy sờ sợ khi nghe tên cô,n sợ hơn nó lo hắn
có thể bị kỷ luật nặng.Vì dù gì hắn cũng là kẻ khơi mào ra trc,đâu thể giải thix rằng em
vì ng iu em,nhà trường đâu có ủng hộ mấy chuyện iu đương này cơ chứ.
…
Nó ngó qua phòng kỷ luật thấy ông thầy đang mắng té tát hắn và Minh.Nó thấy lo quá n
vẫn phải lo cho mình trc đã,k bk cô hiệu phó gọi nó ra làm gì đây?Lẽ nào định ngăn
cấm chuyện của nó và hắn à?
-Thưa cô-Nó rụt rè bước vào.
-À,Mi hả?Vào đây cô có chuyện mún nói,đóng cửa vào đi em Cô trả lời nó bằng 1 nụ
cười
-Vâng Nó làm theo lời cô 1 cách thận trọng.
-Ngồi xuống đi.Cô hỏi thật có phải em và Trí Hiếu lớp 11A6 đang quen nhau đúng k?-Vẻ
mặt cô có vẻ nghiêm trọng
-Dạ…em…em có thể giải thích cô ạ.
-Thui đc rùi.K cần đâu.Cô bk cả rùi
-Sao?Cô bk cả rùi ạ?-Nó ngạc nhiên,làm sao mà cô bk về thỏa thuận đó của 2 đứa đc?
-Uhm,em vốn là 1 học sinh ngoan ngoãn,sao có thể thix 1 học sinh cá biệt như vậy cơ
chứ.Cô bk chẳng qua là k còn cách nào để trị bạn đó nên mới nghĩ ra cách giả vờ yêu
để khống chế bạn đó chứ gì.Phải công nhận em thật là thông minh.Cô rất tin tưởng khi
để em giữ chức hội trưởng.
-Ơ em…-Nó mún trối,nó mún nói thật nó quen với hắn k hề vì lý do đó mà vì…n rùi nó
lại nghĩ lại có lẽ đừng nói vẫn hơn-Dạ đúng rồi ạ.Cô đoán giỏi thiệt đó.
Nó mỉm cười n nụ cười thật nặng nề,1 lần nữa nó lại nói dối chính trái tim mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét