Bỗng một tiếng cười nhẹ, móc sắt của nàng nhanh như chớp, lại một
đạo nhân của phái Võ Đang bị thương rồi. Mọi người cả giận, trường
kiếm đều tấn công như vũ bão. Thấy nàng thâm độc quá, không ai còn
nể nang gì nữa. Uyển Nhi trông thấy Hà Thiết Thủ sắp nguy hiểm tới
nơi đột nhiên nghe thấy đằng xa có tiếng còi vọng tới.
Hà Thiết Thủ liền cười nói:
- Thủ hạ của ta đã tới kia rồi, các ngươi khôn hồn thì chạy ngay đi,
bằng không hối bất cập đấy!
Uyển Nhi nghĩ: “Nếu không trông thấy họ đang chém giết nhau chí tử
mà chỉ nghe mấy lời dặn bảo vừa nhu mì vừa mật thiết thì ai cũng hiểu
lầm nàng đang đùa với người yêu, chớ không phải đang một mất một
còn với kẻ địch.”
Đồng Huyền kêu gọi các sư đệ:
- Chúng ta hãy mau giải quyết ngay con tiện tỳ này đã!
Mọi người tấn công ngày càng mạnh. Chỉ trong chớp mắt, Hà Thiết
Thủ đã bị thương liền hai vết tại nơi đùi rồi nhưng nàng vẫn tươi cười
như thường. Một đạo nhân trẻ tuổi nóng lòng sốt ruột, không nhẫn tâm
trông thấy người đẹp thế này mà bị loạn kiếm phân thân thì có phải tội
nghiệp không?
Nghĩ đoạn chàng liền quát mắng:
- Cô đừng cười nữa, có được không?
Hà Thiết Thủ cười nói:
- Vị đạo trưởng này nói gì thế?
Đạo nhân nọ ngẩn người ra đang định trả lời, bỗng thấy ánh sáng lóe
mắt một cái, Mẫn Tử Hoa vội gọi:
- Cẩn thận!
Nhưng đã muộn rồi, đạo sĩ đã bị Hà Thiết Thủ móc một cái Kim câu
vào giữa lưng rồi.
Tiếng còi vọng tới càng ngày càng nhộn nhịp, Đồng Huyền phải chia ra
tám tay cao thủ tiến lên nghênh chiến và cản trở, chỉ trong chốc lát, tám
người đó đã thảm bại lùi xuống. Đồng Huyền lại phải phái tám sư đệ
khác lên tiếp viện. Nhờ vậy, Hà Thiết Thủ được nhẹ tay hẳn. Tuy Đồng
Huyền với mấy tay cao thủ vẫn nỗ lực tấn công, nàng không bị nguy
hiểm như trước nữa. Nhưng nàng muốn phá vòng vây để tiến lên phối
hợp với bọn tới cứu viện cũng không được.
Lúc này hai bên đã tới chỗ ngang sức nhau, không bên nào hơn và cũng
không bên nào kém cả. Đánh được một lúc, một đạo sĩ kêu la:
- Giỏi lắm! Giỏi lắm! Trường Bạch tam anh ba thằng gian tặc bán nước
kia, chúng mày cũng đến đấy à?
Một người tiếng khàn khàn nói:
- Chúng tao đến thì đã sao? Đã biết chúng tao lợi hại, mau bước đi!
Uyển Nhi kinh ngạc nghĩ thầm: “Ba tên Trường Bạch tam anh này
chuyên môn khiêu khích, ly gián muốn hãm hại cha ta, rõ ràng chúng
đã bị Viên tướng công bắt trói, nhờ cha ta giao cho quan tri phủ Nam
Kinh rồi, tại sao chúng lại ra đây được nhỉ? Chẳng lẽ chúng đã vượt
ngục hay là bọn tham quan đã ăn tiền của chúng mà thả chúng ra?”
Lúc ấy bên Ngũ Độc giáo viện trợ càng tới càng đông, thấy vậy, Đồng
Huyền ra lệnh cho anh em phái Võ Đang rút lui. Nhờ ở xưa nay vẫn
luyện tập quen tiến thoái đều có mực thước, Hà Thiết Thủ thấy bên Võ
Đang tuy bại mà không có vẻ gì hoang mang và loạn xạ cả nên cũng
không dám ra lệnh cho đuổi theo, chỉ cười nói:
- Được rồi, các bạn lại đùa giỡn tôi nhé? Tiểu muội xin thất lễ không
tiễn nữa.
Người của phái Võ Đang lúc tới rất đột nhiên, lúc đi cũng nhanh, chỉ
trong chớp mắt không còn một tiếng dao kiếm gì nữa, chỉ còn lại tiếng
gió vù vù và những tuyết lạnh buốt xương.
Uyển Nhi ló mắt nhìn, thấy trên quãng đường phía Đông một bọn mấy
chục người, phía Tây cũng có mấy chục người đứng tụ lại. Một người
đàn bà ăn mặc lối hành khất nói:
- Tin tức chúng nó cũng tinh thông đấy nhỉ? Biết rõ ngay hôm nay bên
chúng ta có mấy chục người bị thương mà chúng đã đến đánh tập kích
ngay được rồi!
Hà Thiết Thủ nói:
- Cũng may, cô đem viện binh tới cứu nhanh lại thêm bốn bác họ Ôn và
ba bạn Trường Bạch tam anh cũng có mặt cả đây mới đánh đuổi được
bọn đạo sĩ ấy đi, chớ không bây giờ đã chắc gì đuổi được bọn họ khỏi
nơi đây?
Một ông cụ râu bạc nói:
- Phái Võ Đang có liên kết với phái Hoa Sơn không?
Lại một người giọng khàn khàn nói:
- Bang Kim Long với thằng nhãi con họ Viên đã liên kết với nhau vào
một bọn. Anh em chúng tôi đã sử dụng mượn dao giết người, cái kế ly
gián đó thì thằng họ Viên kia tất phải gây hấn với phái Võ Đang.
Ông cụ đầu tóc bạc phơ nói:
- Hay lắm! Để chúng nó tàn sát lẫn nhau tốt hơn hết.
Mấy lời của mấy người này khiến Uyển Nhi toát mồ hôi lạnh, trong
lòng nghĩ thầm: “Phải rồi, phải rồi, giết chết cha ta ra là ba tên gian tặc
này!”
Nàng định nghe thêm nữa, ngờ đâu Hà Thiết Thủ đã lên tiếng nói:
- Tất cả vào trong cung đi! Kiệu này cũng không ngồi nữa.
Mọi người ùa cả đi. Hà Thiết Thủ, Trường Bạch tam anh và bốn ông
lão đi trước, còn các người khác đi sau. Chờ họ đi khá xa rồi, Uyển Nhi
mới ở trong đáy kiệu chui ra, nhìn xung quanh, nàng thất kinh, thì ra
nơi đó là trước cửa cấm thành và trông thấy bọn Hà Thiết Thủ đi thẳng
vào trong cung.
Uyển Nhi không dám ngừng lại ở nơi đó, vội quay ngay trở về, kể hết
sự thể đầu đuôi cho Thừa Chí nghe. Nhìn nàng một lúc, Thừa Chí giơ
ngón tay cái lên khen ngợi nói:
- Tiêu cô nương thật là can trường!
Uyển Nhi mặc hơi đỏ, liền quỳ xuống vái. Thừa Chí không tiện giơ tay
ra đỡ nàng dậy, chỉ né mình ra tránh và khảng khái trả lời rằng:
- Mối thù của lệnh tôn đại nhân, tôi xin gánh vác cho, nếu Tiêu cô
nương còn cứ hành đại lễ như thế này là khinh tôi đấy.
Chàng lẩm bẩm giây lát lại nói tiếp:
- Việc này không thể chậm trễ được, tôi phải vào trong cung đi kiếm
bọn chúng ngay.
Uyển Nhi nói:
- Những gian tặc này không hiểu tại sao chúng lại vào được trong
hoàng cung nội viện như thế? Trong cung cấm vệ thâm nghiêm, Viên
tướng công một mình ra vào trong đó e không tiện lắm đâu.
Thừa Chí đáp:
- Không sao, tôi có một vật này, chính ra đã sớm phải dùng đến nó, có
ngờ đâu từ khi tới kinh sư đến giờ, xảy ra nhiều chuyện lạ quá, tôi
không có thì giờ đi, bây giờ thì nhân tiện việc của cô, tôi đi cả một thể.
Nói xong móc túi lấy một phong thư ra, thì ra lá thư này của Mãn Châu
Cửu vương Đa Nhĩ Cổn viết cho Thái giám Tào Hóa Thuần và do
Hồng Thắng Hải đưa đi.
Biết cái thư này có ngày sử dụng tới, cho nên chàng mới giữ lại để đến
bây giờ đem ra sử dụng. Uyển Nhi cả mừng nói:
- Thế thì hay lắm! Tiểu muội xin theo Viên tướng công đi, giả trang
làm thư đồng của Tướng công.
Biết nàng muốn chính tay mình giết chết kẻ thù, đó cũng là lòng hiếu,
không thể khuyên can được, chàng đành phải gật đầu nhận lời.
Nằm trốn dưới đáy kiệu nửa đêm, mặt mũi và người đầy những bụi
bặm, Uyển Nhi phải vội vào nhà trong rửa mặt và thay áo. Một lát sau,
nàng quay trở ra, lại thành một thư đồng đẹp đẽ rồi.
Thừa Chí cười nói:
- Tôi không thể gọi cô là Tiêu cô nương được đâu nhé.
Uyển Nhi vừa cười vừa đáp:
- Tướng công cứ việc gọi tôi là thằng Uyên cũng được, người khác còn
tưởng là thằng Chén và thằng Dĩa gì đó, chứ có ai biết đâu chỗ thật hư
này.
Hai người đang định đi ra, Ngô Bình và La Lập Như hấp tấp bước vào
cho hay Nha phủ Doãn kinh sư giới vị rất nghiêm, nên hai người đành
phải chờ thêm hai tiếng đồng hồ nữa, chờ cho bọn công sai đến phiên
đổi gác xong mới vứt xác của Đơn Thiết Sinh xuống. Thừa Chí gật đầu
nói:
- Được lắm!
La Lập Như bỗng nói:
- Chẳng hay Viên tướng công có cho phép tôi được theo Tướng công
và sư muội đi không?
Uyển Nhi đưa mắt nhìn Thừa Chí xem chàng quyết định ra sao. Thừa
Chí nghĩ thầm: “Lần này mình đi sâu vào cấm cung, bốn mặt nguy cơ
tiềm phục lại thêm trong đó rất nhiều cao thủ, ta phải bảo vệ thêm một
người nữa có phải vướng chân vướng cẳng.”
Chàng đang định lên tiếng từ chối bỗng thấy Ngô Bình lén kéo vạt áo
La Lập Như và đưa mắt ra hiệu, rồi nói:
- La sư đệ, từ khi chú bị thương đến giờ, chưa lành mạnh hẳn, chú nên
ở nhà nghỉ ngơi thì hơn, để Viên tướng công đưa sư muội đi được việc
hơn nhiều.
Thừa Chí nghĩ thầm: “Nghe giọng nói của y, hình như có ý muốn ta
gần gũi Uyển Nhi, như hôm qua ta với nàng đi gặp Thủy Vân đạo nhân,
hai người đều là thanh niên nam nữ, đêm khuya xuất ngoại như vậy, có
lẽ đã khiến nhiều người nghi ngờ, tuy nhiên ta đại trượng phu, quanh
minh lỗi lạc thật, nhưng sự hiềm nghi dưới vườn dưa, cây mận ta cũng
nên tránh một tí thì hơn.”
Nghĩ đoạn liền nói:
- Có La đại ca cùng đi tôi thêm một người trợ giúp còn gì hay bằng
nữa, mau thay quần áo đi.
La Lập Như cả mừng, vào thay đổi quần áo tiểu đồng, Ngô Bình theo
vào và cười nói:
- La sư đệ, lần này chú đã làm một việc rất ngốc!
La Lập Như ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy?
Ngô Bình nói:
- Viên tướng công là đại ân nhân bang Kim Long chúng ta, mà sư muội
lại rất mến ông ta…
La Lập Như nói:
- Theo anh nói, là gã sư muội cho Viên tướng công ư?
Ngô Bình đáp:
- Tôi thiết tưởng, nếu hai người đó lấy nhau, thì ân sư chúng ta cũng
ngậm cười dưới chín suối, vậy chú theo đi làm gì?
La Lập Như nói:
- Đại sư huynh nói rất phải, như vậy không đi nữa.
Ngô Bình nói:
- Bây giờ chừ không đi thì lộ hình tích quá, đành tùy cơ mà ứng biến
xem thế nào mà tác thành được cuộc nhân duyên này, thì không còn gì
tốt đẹp bằng.
La Lập Như gật đầu nhận lời nhưng sự thật thì trong lòng chua xót vô
cùng, đành ngậm miệng không dám than thở gì, thì ra La Lập Như mơ
tưởng sư muột đã mấy năm nay, ôm ấp mối tình si trong mấy năm trời,
không dám thố lộ tâm tình bởi vì thấy nàng đứng đắn quá, cô còn giúp
đỡ Tiêu Công Lễ cắt đặt xử sự trong Bang lại rất oai nghiêm, La Lập
Như không dám ngỏ lời là vì thế, từ khi bị cụt mất cánh tay đến giờ,
chàng lại càng tự tủi, có nhiều lúc không đứng đối diện nói chuyện với
Uyển Nhi, chỉ vì quá tủi thân mà nên, lúc này chàng nghe Ngô Bình nói
tới, trong lòng bỗng cảm thấy như mất một cái gì quý báu, nhưng sực
nghĩ lại: “Phải có người anh hùnh như Viên tướng công mới xứng đôi
vừa lứa với sư muội mình, nàng được người chồng như vậy đáng lẽ ta
phải mừng cho nàng mới phải chứ.”
Thừa Chí lấy trong hòm sắt ra rất nhiều châu báu, gói thành một gói lớn
sai La Lập Như ôm theo đi tới cửa cung. Thừa Chí đem ám ngữ ra nói,
cấm quân đứng gác trước cửa cung, nhận là khách của Tào thái giám
nên tỏ ra cung kính lạ thường, bèn dẫn đường cho ba người vào, đến
trước một cung điện, cấm quân đó liền lui ra, lại có tiểu Thái giám khác
ra dẫn ba người vào trong. Suốt dọc đường đổi ba tên Thái giám.
Thừa Chí ghi nhớ kỹ đường lối, trong lòng nghĩ thầm: “Tên Tào thái
giám này cũng đa mưu lắm kế thật, y sợ mật mưu bại lộ cho nên cả
người dẫn đường cũng thay đổi luôn luôn.”
Cuối cùng đi đến cạnh vườn hoa, trên một con đường nhỏ quanh co, rồi
mới tới một căn nhà nhỏ rất xinh đẹp. Tên tiểu Thái giám mời ba người
vào bên trong, bưng nước trà và đem điểm tâm mời ba người ăn uống.
Chờ thêm hai tiếng đồng hồ cũng chưa thấy Tào thái giám ra, ba người
cũng không trò chuyện gì cả, cứ yên lặng ngồi chờ. Qua một lát sau,
một tên Thái giám khác trạc ba mươi tuổi bước vào hỏi Thừa Chí mấy
câu ám ngữ, chàng đáp theo lời dặn trước của Hồng Thắng Hải, tên
Thái giám nọ gật đầu bước ra, lại qua một lát nữa tên Thái giám đó mới
đưa một Thái giám già, vừa béo vừa trắng bước vào.
Thừa Chí thấy người Thái giám già này, ăn mặc rất hoa lệ, khí phái rất
lớn, nghĩ thầm: “Tên này có lẽ là ngoài vua Minh ra, hẳn y có quyền
thế nhứt, Tư Lễ Thái giám Tào Hóa Thuần đây!”
Chàng vừa nghĩ tới đó, tên Thái giám trẻ đã giới thiệu:
- Đây là Tào công công chúng tôi.
Thừa Chí, Uyển Nhi, La Lập Như đều quỳ xuống lạy.
Tào Hóa Thuần cười nói:
- Miễn lễ, miễn lễ, mời ngồi chơi, Cửu vương gia mạnh khỏe đấy chớ?
Thừa Chí đáp:
- Vương gia chúng tôi vẫn mạnh. Vương gia sai tiểu nhân tới hỏi thăm
sức khỏe Công công.
Tào Hóa Thuần kha khả cười nói:
- Cái thân già này mà được Vương gia nhớ nhung tới, thật là vạn hạnh
quá. Hồng lão ca ở đường xa tới đây, không biết Vương gia có dặn bảo
gì không?
Thừa Chí đáp:
- Vương gia muốn thỉnh vấn công công đại sự trù hoạch như thế nào
rồi?
Tào Hóa Thuần nói:
- Tánh nết Hoàng thượng chúng tôi thật là vừa bướng bỉnh vừa cố chấp,
tôi đã vào thưa mấy lần rồi Hoàng thượng đều nói việc mượn binh dẹp
giặc sau này nhiều hậu quả lắm, chỉ cần hai nước bãi binh chờ lúc Đại
Minh chúng tôi diệt hết bọn lưu khấu rồi sẽ hậu tạ Cửu vương gia.
Sự thật thì Thừa Chí không biết Cửu vương gia Đa Nhĩ Cổn của Mãn
Châu có mật mưu gì với Tào Hóa Thuần vì Hồng Thắng Hải ở dưới
trướng Cửu vương địa vị rất kém không được tham dự những việc tối
cơ mật chỉ là một kẻ sứ giả truyền đạt tin tức mà thôi, nên không biết
đến những nội dung của sự âm mưu đó. Hồng Thắng Hải không biết, lẽ
dĩ nhiên Thừa Chí cũng không biết, nay Thừa Chí nghe lời nói của Tào
thái giám, trong tai bỗng như một tiếng nổ thật lớn, trống ngực đập thật
mạnh, bốn chữ mượn binh dẹp giặc, quay cuồng trong đầu chàng,
chàng nghĩ thầm: “Thì ra bọn họ muốn bắt chước Sà Đà mượn binh
diệt Hoàng Sào, người Mãn Châu nóng lòng như vậy, hiển nhiên là có
âm mưu gì không tốt đấy!”
Chàng tuy trấn tĩnh nhưng vì tin đó lớn lao quá, vẻ mặt có hơi biến sắc.
Tào Hóa Thuần lại hiểu lầm, tưởng chàng không vui, là vì y không làm
tròn nhiệm vụ, vội nói:
- Chú em chớ vội giận, một kế không thành ta lại có mưu khác.
Thừa Chí đáp:
- Dạ, dạ. Tào công công túc trí đa mưu, Vương gia chúng tôi cảm phục
vô cùng.
Tào Hóa Thuần cười mà không nói.
Thừa Chí lại nói tiếp:
- Có mấy món lễ vật mọn này, Vương gia sai tiểu nhân mang tới đây,
xin công công nhận cho.
Nói xong, chàng chỉ tay vào La Lập Như, Uyển Nhi vội cởi cái gói ở
trên vai sư huynh xuống để trên bàn mở ra, một làn sáng lóe mắt, cả
căn phòng chứa đầy ánh châu ngọc, tuy tên Thái giám này sống trong
đại nội đã lâu, các thứ châu báu kỳ lạ trông thấy rất nhiều, những châu
báu tầm thường y có coi vào đâu, nhưng thoạt thấy món châu báu kỳ lạ
này, cũng phải động lòng, đứng dậy tới gần xem sao. Y kinh ngạc đến
ngẩn người ra, thì ra trong gói đồ đó, mỹ ngọc, bảo thạch, không sao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét